Hãy thực tế, cuộc sống không màu hồng, nó là màu xanh lá.
Dưới đây là một bộ sưu tập các câu chuyện ngắn kinh dị chỉ dành cho mục đích giải trí, không được áp dụng hoặc thực hiện theo bất kỳ hình thức nào.
1. Một loại thuốc đỉnh cao vừa được sáng chế khiến con người có thể không cần ngủ mà không hề có tác dụng phụ nào. Một tuần sau đó, tôi bắt đầu trầm cảm nặng vì bây giờ phải làm việc 20 tiếng một ngày thay vì 8 tiếng.
2. Tôi đang tận hưởng niềm vui trên thiên đàng thì một thiên thần tới gần nói với tôi rằng tôi phải xuống trần gian lại vì bác sĩ đã cứu tôi thành công. Tôi khóc thét khi biết mình phải sống thực vật nửa đời còn lại.
3. Vì tội lỗi đã gây ra ở trần gian, tôi bị phạt phải đi theo vợ tôi cho đến lúc cổ tìm được tình yêu mới. Bây giờ tôi đang ngồi trước mộ cổ, ngẫm lại mới nhận ra hình phạt của mình là cách nói khác của việc không được lên thiên đàng.
4. Tôi bước ra khỏi thang máy, nôn nóng nói với chuyên viên điều trị của mình rằng cuối cùng tôi cũng tìm được lẽ sống và quyết định không cố tự kết liễu mình nữa. Khi tới phòng khám của ông, tôi chỉ thấy cửa sổ phòng ổng đang mở, một mảnh giấy ghi chú để lại nguệch ngoạc vội vài chữ, "Cậu đã đúng, không gì quan trọng nữa cả, chẳng còn gì nữa cả".
5. Sau khi anh trai tôi bị tai nạn xe hơi, bác sĩ khuyến khích tôi nên chọn gói xây dựng kí ức khác cho ảnh để ảnh nghĩ ảnh đang sống vui vẻ và quên đi chuyện tai nạn xe hơi. Buồn cái là tôi chỉ đủ tiền làm gói rẻ nhất, kí ức của gói đó là ảnh ngồi nhà lớp Facebook để xe mấy cái meme và chuyện cực ngắn tầm phảo suốt cả ngày.
6. Giờ tôi thấy mấy người không tin chúa nói, nhiều lúc cũng đúng. Đúng là càng cầu nguyện càng dễ bị tên cướp phát hiện hơn.
7. Nếu em không trả tiền cho chị, chị sẽ tự đục nâu mắt mình rồi nói là em làm á nha. Bà cô làm nghề ăn bánh trả tiền đe dọa tôi. Tôi lôi điện thoại đang ghi âm trong túi ra, giờ thì có đủ bằng chứng bả vu oan tôi rồi nên tôi có làm thêm gì khác nữa thì cũng không sao nữa rồi.
8. Tôi cứ lo là bố tôi quên hôm nay tôi tan học sớm. Hên là bạn của bố tới đón tôi rồi.
9. Sau khi tắt đèn, tôi quay đầu để lên cầu thang về phòng trở lại. Tôi tưởng tôi đã không còn sợ như hồi nhỏ nữa cho tới lúc có bàn tay nắm lấy chân tôi và kéo tôi xuống lại từng hầm.

0 Nhận xét
Please share in the most polite and friendly manner possible. We may still have many shortcomings, and we greatly appreciate your feedback. Thank you very much for your thoughtful comments, and we will read and respond to all of them as quickly as possible. Once again, we sincerely thank you for the time you have taken to communicate with us.