Truyện Kinh Dị Đêm Khuya: Short Scary Story Part 11

Hãy thực tế, cuộc sống không màu hồng, nó là màu xanh lá.


Dưới đây là một bộ sưu tập các câu chuyện ngắn kinh dị chỉ dành cho mục đích giải trí, không được áp dụng hoặc thực hiện theo bất kỳ hình thức nào.

1. Chúng tôi biết người hàng xóm của mình từng ngồi nhà đá vì vài vụ án liên quan đến con nít, tôi dặn con mình, khóa cửa kỹ và không nói chuyển với chú Ken khi ba mẹ không có nhà. Sau khi tôi chen qua được đám xe cứu hộ ở gần nhà, nhân viên cứu hỏa nói với tôi Ken đã gào thét và xin thằng nhỏ ra khỏi căn nhà đang bốc hỏa, nhưng con trai tôi lại càng trốn vào trong.

2. Tôi đã chiến đấu và cho kể phản diện một trận tơi bời hoa lá. Khi tôi thấy gương mặt con gái tôi sưng vù và tím bầm, vợ tôi thì ngồi khóc, tiếng pháo hoa mới kéo tôi về thực tại.

3. Tôi không nhớ nổi chữ DP trong hóa đơn mình đã gọi là Diet Pepsi hay là nước ngọt Dr.Pepper. Cho tới khi tôi thấy cổ bắt đầu đổ mồ hôi, tay chân loạng choạng tìm mũi tiếm insulin của mình thì tôi mới biết nó là gì.

4. Tôi đưa con cái tôi phần ăn chưa vào đồng viên nó, không sao hết, rồi con sẽ ổn thôi. Vài tiếng sau người phẫu thuật cho nó đi ra và nói nó đã không qua khỏi, nó không thở được vì bị nghẹt đống thức ăn nó ói ra trong lúc phẫu thuật.

5. Một thầy bói dùng thuật tiên tri nói với tôi rằng tôi sẽ ra đi thanh thẳn trong lúc ngủ trong vòng 50 năm nữa, nên tôi mới dám liều chơi cò quay Nga trong lúc cao hướng. Sao bà thầy bối không nói tôi là tôi sẽ sống thực vật trong 50 năm chứ.

6. Xin chào, mình đây, người sống trong tường nhà bạn và thường xuyên nhìn bạn ngủ đây. Mình để ý dạo này bạn rất hay chăm sóc bản thân kỹ càng, mình rất tự hào về bạn.

7. Một nghìn người trẻ được trao cơ hội chiến thắng 100.000 đô để đổi lấy 1 năm cuộc đời họ. Chúng tôi nhận ra có gì đó sai sai khi 950 người đồng ý với cuộc đổi chác này đều đột ngột không qua khỏi sau đó.

8. Bà thầy bói chỉ vào mặt tôi và nói cậu sẽ bị ngạt trên cạn, chật vật để thở và la hét nhưng không ai cứu được. Ok bà, tôi sợ quá nên làm thêm 1 điều cho đỡ sợ.

9. Cảnh sát hỏi tôi có nhận ra kẻ đã cướp tiền tôi hay không? Tôi lắc đầu, tôi chỉ hi vọng hắn không nhận ra tôi đã nhận ra hắn.

10. Trong lúc đi thám hiểm 1 hang động, đèn pin của Sarah bị bể. Cô chỉ còn có cách đi theo ngọn gió thổi từ cửa hang vào để trở ra. Trong lúc đang đi, cô bỗng nhớ lại chiếc bật lửa trong túi mình. Cô bật lên và thấy trước mặt mình là 1 gương mặt không mắt. Dáng người cao lêu khều đang cúi xuống thổi hơi vào mặt để dụ cô vào trong hang sâu hơn.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét