Hãy thực tế, cuộc sống không màu hồng, nó là màu xanh lá.
Dưới đây là một bộ sưu tập các câu chuyện ngắn kinh dị chỉ dành cho mục đích giải trí, không được áp dụng hoặc thực hiện theo bất kỳ hình thức nào.
1. Ai mà tàn nhẫn quá vậy chứ, tôi nức nở tại hiện trường bạn mình bị sát hại. Khi tôi về tới nhà, tôi lôi chiếc bánh mỳ kẹp thịt đặc biệt mà vợ nó tặng tôi ra ăn và bật khóc khi nhớ tới lời cô ấy nói. Cô ấy nói đó là kỷ vật cuối cùng của nó.
2. Khán giả cười như được mùa khi cả hai đứa tôi té cùng một lúc trên sân khấu. Sợi dây kéo bọn tôi chuyển động giờ đã đứt, chúng tôi nhìn vào mắt nhau, chỉ chờ tín hiệu là chạy.
3. Tôi treo lá bùa sắt ở đầu dường con mình và tin rằng nó sẽ giữ tụi nhỏ an toàn. Sáng hôm sau, con tôi biết mất. Lúc này tôi mới để ý thì ra lá bùa đó bằng nhựa được sơn lên cho giống với màu sắt.
4. Tôi bước qua đống đổ nát của khu đô thị từng là nhà của hàng triệu người. Những tòa nhà kiêu hãnh ngày nào nay chỉ còn là một đống hoang tàn cháy đen. Dù chính lời nói của tôi đã khiến họ trở nên như vậy, nhưng việc bán đứng họ giúp tôi kiếm được số tiền tiêu cả đời không hết, tôi thấy cũng khá hài lòng.
5. Tôi bước vào phòng con gái mình và thấy bài đăng của con bé chỉ có 3 slide. Tôi nhẹ nhàng nhắc nhở nó rằng phải có ít nhất năm slide mới đổi được một ổng insulin nhà con.
6. Sau thảm họa năm đó, lũ quái vật đã xuất hiện ở khắp nơi và tàn sát tất cả những gì chúng đi qua. Bộ để bọn mình ở yên giống như bao năm qua dưới đáy đại dương là khó lắm à mà cứ phải đi tìm diệt mình cho bằng được vậy.
7. Biển cảnh báo nguy hiểm hiện lên trước mặt, người bất tử cười khẩy rối bước qua. 83 ngày sau, hắn đau đớn, hắn gục ngã vì bị nhiễm bệnh và bị hành từ ngày này qua tháng nọ mà không ai dám lại gần chữa cho hắn vì sợ bị lây.
8. Tôi gặp một cô gái ở bar và dắt cô ấy về nhà tối nay, sau khi hành sự xong xuôi tôi gọi cho cổ một chiếc taxi. Cũng may là gã tài xế đó không nghi ngờ gì khi tôi nói cô ấy đã xỉn, hắn còn giúp tôi bê cô ấy lên xe nữa.
9. Tại vùng băng giá bát ngát của Bắc Cực, sau một ngày dài làm việc trong tuyết, nhà thám hiểm nhìn lên bầu trời đầy sao, thoải mái vì cuối cùng cũng được ngả lưng ngủ một giấc nhưng sau đó ông nhận ra là mặt trời không bao giờ lặn.
10. Tôi khóc lóc với chồng tôi rằng em gái tôi đã đốt tấm hình hồi còn nhỏ của tôi, anh nghe xong chỉ biết ôm tôi và an ủi. Sau khi giúp nó đuổi được con ma trong nhà đi thì đây là những gì mà tôi nhận lại được à?

0 Nhận xét
Please share in the most polite and friendly manner possible. We may still have many shortcomings, and we greatly appreciate your feedback. Thank you very much for your thoughtful comments, and we will read and respond to all of them as quickly as possible. Once again, we sincerely thank you for the time you have taken to communicate with us.