Truyện Kinh Dị Đêm Khuya: Short Scary Story Part 21

Hãy thực tế, cuộc sống không màu hồng, nó là màu xanh lá.


Dưới đây là một bộ sưu tập các câu chuyện ngắn kinh dị chỉ dành cho mục đích giải trí, không được áp dụng hoặc thực hiện theo bất kỳ hình thức nào.

1. Tôi có một căn phòng không hề có trong sơ đồ nhà. Mỗi đêm, tôi luôn đóng cửa căn phòng đó lại, nhưng sáng nào tôi cũng thấy nó bị mở hế ra và sáng nào tôi cũng mất một miếng da trên người.

2. Tôi thấy đôi mắt của bức tranh chân dung trong phòng thay đồ rất đáng sợ. Cho tới khi thầy giáo của tôi chuyển công tác, tôi mới nhận ra đôi mắt trên bức tranh đó đã biến mất.

3. Chúng tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần chờ đến lúc bụi phóng xạ do thiên thạch lao vào trái đất bay đi hết thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Cho đến khi chúng tôi mở cửa hầm trú ẩn ra, thấy đang có chiến tranh và gió lốc boom đạn giữ dội, chúng tôi mới nhận ra thiên thạch không phải là thứ duy nhất rơi xuống Trái Đất.

4. Tôi đang giúp cha tôi dọn dẹp tủ đồ ông đã mua được ở buổi đầu giá. Tôi khá bất ngờ khi biết tủ đồ đó là của một người thầy trong trường tôi đã mất vài tháng trước vì đau tim. Cùng với vài bằng chứng thầy ấy đã sống trong tủ đồ này khá lâu, tôi còn tìm được vài khẩu súng. Một danh sách những người cần được khử toàn là học sinh và một tờ lịch khoanh đỏ ngay sau khi thấy ấy qua đời.

5. Sau khi nghe tiếng còi báo động tôi theo chân bạn học mình đi vào phòng an toàn "Học bổng của cưng giúp cưng được vào trường toàn dân nhà giàu này, nhưng nó không giúp cưng được vào phòng an toàn như những người bình thường đâu". Giáo sư của tôi vừa nói vừa chặn tôi ngoài cửa.

6. Dù là con trai, tôi vẫn luôn thấy đáng sợ như có ai đó đang nhìn mình mỗi khi trong phòng thay đồ ở chỗ tập gym một mình. Mãi cho đến khi thẳng bạn tập cùng chỗ với tôi qua đời, tôi mới giảm được nỗi sợ xuống còn một nửa. Được gia đình nó nhờ cậy, tôi mở cửa tủ đồ nó để tìm những vật dụng có giá trị để trả về cho gia định nó. Ngăn tủ đã bị phá bỏ vách ngăn ở giữa, tôi tự hỏi nó cần để món đồ gì to lớn lắm sao mà phải làm vậy. Sau đó, tôi để ý có một cái máy quay vẫn đang bật trong tủ hướng về phía tủ đồ đối diện của tôi.

7. Đóng giả làm bà tiên răng làm tôi tốn hơn bộn tiền bữa giờ rồi. Tôi ra giá với thẳng nhóc con của mình là mỗi chiếc sang một đô. Giờ thì tôi không biết nên chỉnh bày với cảnh sát về hơn 200 cái rằng nó kiếm được suốt một tháng qua thế nào đây và nếu họ lỡ điều tra thì tôi phải giấu mấy cái xác ở đâu bây giờ.

8. Tôi thấy thằng bạn mình đang đứng dưới gốc cây cổ thụ vẫy tay với tôi và cười rất tươi. Tôi vẫy tay lại và kêu nó hãy lại gần đây với tôi nhưng rồi tôi vắt chân lên cổ chạy, dù sau 2 ngày đói rã rời vì lạc trong rừng, tôi vẫn còn chút lý trí mà nhận ra cảnh tượng đó không đúng chút nào.

9. Tôi hay kể với mọi người là tôi thường xuyên nằm mơ mình qua đời trong lúc những người yêu thương của mình tề tựu xung quanh đông đủ. Bây giờ, mọi người tề tựu xung quang nói tôi đang dần dần qua đời, nhưng tôi không nhận ra họ là ai cả. Làm ơn, tôi muốn về nhà.

10. Tôi nghĩ là tôi đã quỵt được tiền của tên thợ diệt chuột khi tôi nói hắn đã không làm theo đúng yêu cầu trong hợp đồng. Sáng hôm sau tôi nghe tiếng cửa kính vỡ dưới nhà, tôi đi tìm thì không thấy con mình đâu.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét