Chuyện Ngắn Ngẫm: Short Story Part 14

Hãy thực tế, cuộc sống không màu hồng, nó là màu xanh lá.


Dưới đây là một bộ sưu tập các câu chuyện ngắn chỉ dành cho mục đích giải trí, cân nhắc hoặc không nên áp dụng hoặc thực hiện theo bất kỳ hình thức nào.

Điều gì đã dần biến mất trong thập kỳ qua mà không ai để ý đến?

1. TV thông thường. 90% những thứ bạn có thể mua từ các nhà bán lẻ lớn hoặc trực tuyến là TV thông minh.

2. Đánh giá sản phẩm thực sự đã dần biến mất, nó dần trở thành quảng cáo sản phẩm.

3. Báo giấy và các cửa hàng bán tạp chí.

4. Khả năng mua nhà khi còn trẻ.

5. Người ta không còn sử dụng những bài hát làm nhạc chờ nữa. Họ hầu như sử dụng nhạc chuông mặc định hay thậm chí luôn để điện thoại ở chế độ im lặng.

6. Quần áo có chất lượng phù hợp với giá cả?

7. Tôn trọng người khác và để họ sống cuộc sống theo cách mà họ muốn.

8. Mong muốn sử dụng truyền hình cáp trong thời đại các dịch vụ phát trực tuyến rẻ và dễ dàng hơn.

9. Điện thoại công cộng, thật tiếc cho những người đang gặp khó khăn khi không có điện thoại di động. Cả Superman cũng sẽ thấy tệ khi anh ấy muốn thay quần áo nhanh chóng. Sự riêng tư, quyền của người lao động.


Hội những đứa trẻ hư hỏng trong quá khứ, trải nghiệm nào giúp bạn trưởng thành hơn

1. Mẹ tôi bị bệnh ung thư nặng và phải nằm viện trong năm tháng. Bây giờ tôi phải tự giải quyết tất cả rắc rối của mình vì bà ấy không thể sửa chữa mớ hỗn độn của tôi nữa.

2. Bố tôi qua đời và để lại toàn bộ tài sản cho cô nhân tình 25 tuổi của ông ấy.

3. Bạn trai tôi đã mất. Tôi cũng không thể thao túng hay cầu xin anh ấy quay lại. Không có số tiền nào của bố mẹ tôi có thể mang anh ấy trở lại. Anh ấy đã ra đi và đây là lần đầu tiên trong đời tôi không thể có được thứ mình thực sự muốn. Khiến tôi coi trọng các mối quan hệ hơn vật chất.

4. Khi tôi đối xử tệ với bạn gái của mình nhiều lần và cuối cùng cô ấy đã đá tôi ra khỏi cuộc sống của cô ấy một cách hoàn toàn.

5. Khi tôi phàn nàn với một người bạn cùng lớp đại học về việc máy tính xách tay của tôi đã cũ và hy vọng bố mẹ sẽ cho tôi một chiếc mới vào dịp giáng sinh. Sau đó tôi được biết bố mẹ cô ấy là người vô gia cư và cô ấy chỉ hy vọng họ sẽ có một mái nhà để che chở. Nó khiến tôi trân trọng mọi thứ mà mình có.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét